
Những đêm mùa thu thì dài và thanh vắng. Mọi người thường quây quần quanh đống lửa và nhâm nhi 1 tách trà ấm. Thường thì mọi người có thể nói bất cứ chuyện gì khi ngồi bên đống lửa, vì thế tôi cho rằng mối ác cảm của những người nông dân sẽ là 1 chủ đề thú vị. Cho nên tôi đã tình cờ khơi gợi lên chủ đề này. Nhưng dường như nó đã chỉ ra 1 số vấn đề.
Tôi luôn nói về việc mọi thứ không có ý nghĩa gì, nói về sự thờ ở của loài người, không có gì để phấn đấu, và tất cả những thành tựu đã đạt được chỉ là những cố gắng vô ích và lãng phí. Làm thế nào tôi đã nói tất cả những điều đó và rồi lại ngồi trò chuyện như thế này? Nếu tôi tự ép mình phải viết 1 cái gì đó, thì thứ duy nhất để viết ra đó là việc viết lách là vô ích. Nó rất là rắc rối.
Tôi không quan tâm đến quá khứ của tôi để viết về nó và cũng không đủ khôn ngoan để tiên đoán về tương lai. Vừa ngồi khơi đống lửa vừa trò chuyện với mọi người về các công việc hàng ngày, làm sao tôi có thể bắt mọi người phải tin vào những khái niệm có vẻ khờ dại của 1 lão nông già?
Ở trên vườn cây ăn trái, nhìn ra vịnh Matsuyama và vùng Dogo Plain là
những túp lều nhỏ với tường bằng bùn đất. Tại đó có những con người “khác
thường” tụ họp lại và cùng nhau tận hưởng 1 cuộc sống giản dị. Không có các tiện ích hiện đại. Mọi người cùng nhau tận hưởng những buổi tối yên bình bên đèn cây hay bếp lửa, họ sống với những thứ đơn giản nhất như gạo lứt, rau củ, 1 cái áo choàng và 1 cái tô. Họ đến từ khắp mọi nơi, ở lại đây 1 thời gian rồi lại đi tiếp.